Đại tướng trần thiện khiêm

LTS. Bài viết sau đây do ông trằn Hiếu thực hiện, đã được ông è cổ Thiện Khiêm đọc với ông vui lòng chia sẻ với bạn đọc. Cựu Thủ Tướng trằn Thiện Khiêm: Niềm Vui Đức Tin“Lạy Chúa, dù qua thung lũng âm u, con sợ gì nguy khốn, vì có Chúa ở cùng.” TV 23:4
*
*
Ông kể, lúc còn niên thiếu 9, 10 tuổi, sống ở xóm đạo nhà thờ Huyện Sĩ, Sài Gòn, ông sinh hoạt với các bạn cùng trang lứa vào đoàn Hùng trung tâm Dũng Chí, rồi được học trường đạo yêu cầu hiểu biết ít nhiều câu ghê và lẽ đạo. Khi lớn lên ở vào quân đội, nhiều bạn Mỹ vẫn tuyệt gọi ông là “Catholic Khiêm”, ông cũng chẳng đính chính, “vì thấy mình cũng như là người có đạo, mặc dầu không được rửa tội”. Trong gia đình dòng tộc của ông đã có nhiều người theo đạo, gồm cả cô em gái, những đứa cháu, người bằng hữu họ là cụ Nguyễn Văn Huyền, Chủ tịch Thượng Viện VNCH… mà lại khi ông muốn chính thức là tín hữu Công Giáo, con đường dẫn đến đức tin cũng không khỏi gập ghềnh.Cách đây năm năm, qua sự sắp xếp của Thiếu tướng Nguyễn Khắc Bình và vài người bạn vào Phong Trào Cursillo Việt phái mạnh San Jose, ông đã gặp và trò chuyện lâu giờ với Đức thân phụ Phaolô Nguyễn Thái Hợp, một người ông có mối đồng cảm sâu đậm. Cuộc gặp gỡ nhằm trao đổi nhiều vấn đề, và họ không quên nói đến vấn đề trung ương linh. Sau cuộc gặp tại San Jose nầy, ý định chịu phép rửa tội càng thôi thúc ông. Từ đó, các bạn chuẩn bị các bước mang đến ông vào đạo, và ông ước ước ao được dịp Đức phụ vương Hợp ban phép rửa tội cho. Nhưng mà Chúa có kế hoạch của Ngài. Lúc trở về nhà tại San Diego, ông đã bị té và việc học đạo để lãnh nhận bí tích bị gián đoạn.Những ngày đầu năm dương lịch 2018, sau khoản thời gian sức khỏe được phục hồi, ông lại lên San Jose gặp gỡ bạn bè và tham dự một buổi tiệc của đồng hương thơm Miền Nam. Sau buổi tiệc, ông lại bị té, và phải vào bệnh viện để chữa trị. Sau khoản thời gian vết thương thuyên giảm, ông được chuyển vào tĩnh dưỡng ở dưỡng đường của Bác sĩ Ngãi. Ông nói, lúc nầy cảm thấy buồn, đơn độc và cũng là lúc mà tia sáng đức tin hiện đến, vai trung phong hồn ước muốn vươn ra xa cái hạn hẹn của cuộc sống hằng ngày.Khi chọn tên thánh rửa tội, ông chần chừ giữa thánh Phêrô và Phaolô, là hai vị đều có tội với Chúa, một ông chối Chúa, một ông bắt đạo Chúa, dẫu vậy họ đều gắng đổi, trở cần là những môn đệ mến Chúa hết lòng; cuối cùng, ông chọn tên thánh Phaolô, một người ngoại giáo, nhưng lại vì tình thương, Chúa đã quật ngã ông.Hồi tưởng lại quá khứ, ông nói, người ảnh hưởng sâu sát trong việc theo đạo của ông là Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận. Ông bị lưu vong, tưởng ko còn ngày về, mà lại rồi được Tổng Thống Thiệu mời về nước; và người hay tới thăm và an ủi là Đức phụ thân Thuận. Chính thái độ và tấm lòng bao dong của Đức thân phụ Thuận đã làm ông hết sức cảm động và nhìn thấy hình ảnh Thiên Chúa hiện diện.Theo đạo, ông cảm thấy mình không hết khó khăn và thử thách, tuy vậy không thấy cô đơn. Ngoài việc đọc gớm mỗi ngày, ông còn đọc Thánh Kinh, nghe nhạc đạo, theo dõi các diễn biến thời sự, trò chuyện với bạn bè. Ông còn quen thuộc thêm các bạn mới trong đạo. Gặp gỡ bạn bè giúp ông tìm thấy niềm vui mỗi ngày.Ông nói, “Thật cảm động, sau thời điểm tôi theo đạo vài tháng, Đức phụ vương Hợp thanh lịch Hoa Kỳ thăm tôi. Tôi cũng có dịp gặp lại cha Tướng, người đã ban phép rửa tội cho tôi, gặp các cha và nhiều người bạn ở San Jose”. Với ân sủng đức tin, ông thấy không còn ước ao gì nữa, chỉ ý muốn đến ngày được về với Chúa vào an bình.Trong nhiều bản thánh ca ưa thích, ông thích nhất bài “Năm xưa trên cây sồi”, là bài ông nghe mỗi ngày, vì những ca từ phản ảnh tâm tư nguyện vọng của ông. Bài ca cũng nguyện cầu mang đến đất nước và dân tộc mà ông hằng yêu mến, “Mẹ Maria ơi, Mẹ Maria ôi, nhỏ vâng nghe Mẹ rồi, sớm chiều từ nay thống hối; Mẹ Maria ơi, Mẹ Maria ôi, xin Mẹ đoái yêu thương nhậm lời, mang đến nước Việt xinh tươi, đức tin sáng ngời.” è Hiếu

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *