ĐÓNG VAI NHÂN VẬT TRỮ TÌNH TRONG BÀI THƠ ÁNH TRĂNG

Tất cảToánVật lýHóa họcSinh họcNgữ vănTiếng anhLịch sửĐịa lýTin họcCông nghệGiáo dục công dânTiếng anh thí điểmĐạo đứcTự nhiên với xã hộiKhoa họcLịch sử cùng Địa lýTiếng việtKhoa học tập tự nhiênHoạt cồn trải nghiệm, phía nghiệpHoạt đụng trải nghiệm sáng sủa tạoÂm nhạcMỹ thuật
*

1. Đóng vai nhân vật trữ tình trong bài thơ "Ánh trăng" kể lại câu chuyện

2. Đóng vai nhân vật bé Thu kể lại cuộc chạm mặt gỡ với người cha xa cách.


*

Câu 1:

Tôi sẽ được xuất hiện và mập lên sống quê hương. Tuổi thơ tôi nối sát với đông đảo cánh đồng bát ngát thẳng cánh cò bay, với hồ hết dòng sông hiền hòa chở nặng nề phù sa, với phần đa hồ bể vào đầy tôm cá. Đối cùng với tôi, đó là trong những năm tháng tuyệt đối nhất. Năm tháng cứ trôi đi êm đềm. Rồi một ngày kia, chiến tranh bùng nổ. Để bảo đảm an toàn cho giang san thân yêu, tôi buộc phải rời quê nhà để đi lính. Cuộc sống thường ngày của tôi hôm nay đã cầm đổi. Tôi từ từ gắn bó với hầu như ngọn núi, với cánh rừng hoang vu sặc hương thơm bom đạn. Nhưng trong tim tôi vẫn xung khắc khoải một nỗi nhớ domain authority diết. Tôi ghi nhớ làng, lưu giữ gia đình, nhớ lối xóm. Giữa những lúc như thế, tôi thường chú ý trăng. Vầng trăng như một fan bầu bạn cùng tôi, hoàn toàn có thể an ủi, có tác dụng nguôi ngoai đi nỗi lưu giữ quê hương. Trăng share cùng tôi biết bao tâm tư tình cảm, bao nỗi nhớ. Trong suốt chặng hành trình gian lao rất khổ, trong cuộc sống thường ngày trần trụi với thiên nhiên, cây cỏ, vầng trăng mộc mạc như một người chúng ta tri kỷ, luôn sát cánh và đồng hành bên tôi. Đã tất cả lúc, tôi ngỡ rằng hứa sẽ không và không lúc nào quên loại vầng trăng trung thành ấy. Và cuộc chiến tranh kết thúc, chủ quyền lặp lại. Thoát khỏi cuộc sống đời thường bần cùng, nghèo đói trong cuộc chiến tranh là mẫu khát vọng phệ nhất của những người lính chúng tôi. Vì vậy, tôi về sống sinh hoạt thành phố, trong 1 căn phòng buyn-đinh luôn thể nghi. Cuộc sống đời thường ở thành phố rất hiện đại. Đâu đâu cũng đều có những ánh điện, cửa ngõ gương. Dần dần dà, tôi đã quen cái cuộc sống thường ngày của thành thị. Và trong chính vì sự xa hoa đó, tôi vẫn quên đi vầng trăng – người bạn tri kỷ của mình. Từng tối, trăng đi qua ngõ mà lại như bạn dưng qua đường. Xa lạ, không quen, không biết, vầng trăng đã biết thành tôi – một người bạn bè thiết, đính thêm bó của 1 thời – lãng quên. Rồi một ngày nọ, đèn điện hốt nhiên vụt tắt. Căn phòng trở yêu cầu tối om. Theo bội phản xạ, tôi bèn bật tung cánh cửa sổ để tia nắng lan vào. Và đập vào đôi mắt tôi là vầng trăng tròn vành vạnh tỏa sáng sủa trên bầu trời đêm. Tôi cùng với trăng, khía cạnh đối mặt, quan sát nhau, thật lâu. Bỗng, trong tâm tôi bao gồm cái gì đấy rưng rưng, bao nhiêu ký ức bỗng dưng ùa về. Hình hình ảnh của gần như cánh đồng bao la, đông đảo dòng sông, các hồ bể, phần đa cánh rừng cứ hiện hữu trong đầu tôi. Đã bao nhiêu năm qua, trăng vẫn không cố kỉnh đổi, vẫn tròn vành vạnh như thời gian xưa. Chỉ tất cả tôi là đã nắm đổi. Tôi đã quá lạnh lùng với trăng, vẫn vô tình quên đi những kỷ niệm xinh tươi giữa trăng cùng tôi. Trăng cứ nhìn tôi, yên lặng. Tôi bỗng giật mình. Sự lạng lẽ của trăng cứ như một lời trách móc tôi, ân oán hận tôi vì sao đang quên đi người các bạn tri kỷ. Tôi thật sự ân hận hận vì đã quên trăng. Đối mặt với những người bạn cũ, lòng tôi cứ nghẹn ngào, nước nghỉ ngơi khóe mắt cứ mong trào ra. Và tôi vẫn hứa, lời hứa thật lòng, khắc sâu trong đầu tôi, là không bao giờ được quên trăng – người bạn ân nghĩa, thủy thông thường đã gắn bó thuộc tôi ngơi nghỉ suốt đoạn đường chiến đấu gian lao vất vả trong vượt khứ

Câu 2:

Hạnh phúc-đó là thứ mà lại con người ta bấy lâu nay luôn kiếm tìm,nhưng ít ai hiểu được một chân lý giản đối kháng mà sâu sắc:Hạnh phúc ở ngay trước đôi mắt ta.Bản thân tôi-Bé Thu-cũng vậy,ngay từ thuở mới lọt lòng cho đến tận bây giờ vẫn luôn khát khao gặp lại hình bóng tía thân thương,đó là hạnh phúc lớn số 1 đời tôi.Song,như loại chân lý ấy,hạnh phúc tức thì trước phương diện tôi-người ba thân yêu đứng ngay trước mắt tôi...nhưng sao tôi chả nhận ra để giờ đây chỉ còn biết hối hận hận muộn màng.Hạnh phúc ấy hiện nay chỉ còn là hư vô bởi:Ba tôi đã đi được về 1 địa điểm rất xa rồi...Ký ức về cuộc gặp mặt và chia tay bố Sáu mãi mãi đã là hồi ức theo tôi mang lại cuối đời.Chuyện là cầm cố này...Theo lời đề cập của má ,khi tôi vừa tròn 1 tuổi cha đã nên ra chiến trận vị tiếng hotline thiêng liêng của Đảng,của bác Hồ,lúc ấy tôi còn quá bé nhỏ để lưu lại hình nhẵn ba.Suốt tám năm ròng tôi sinh sống trong sự chở che,dưỡng dục của má.Song,như thế so với tôi vẫn chưa đủ,tôi vẫn yêu cầu lắm tình thương bao la của ba như bao đứa trẻ thuộc trang lứa khác.Tôi vẫn thường nghe má nói về chuyện của cha nơi chiến trường,tôi tự hào về bố nhiều lắm-người hùng của con.Năm tôi lên tám,1 phép màu đã xảy ra:Ba trở về.Khi nghe mẹ đưa thông tin động trời ấy,lòng tôi mửa nao như lửa đốt,tôi chạy vội ra trước cửa nhà ngóng trông ba.Thấp thoáng đằng xa,tôi thấy 1 người bọn ông mang áo quân nhân cao to nhưng lại trên mặt ông ta lại có 1 vết thẹo khổng lồ trông rất đơn giản sợ.Ông ta chạy đến,nói to:"Ba trên đây con!".Quá đỗi ngỡ ngàng,tôi vụt chạy vào nhà kêu má.Lạ lùng thay,má tôi lại vui sướng ôm người bọn ông đó.Ba đi không được bao lâu mà lại vui cười với những người khác,người lớn là nỗ lực sao?Trong trung tâm tưởng tôi gợi lên những cân nhắc kì lạ,mang chút vẻ trưởng thành và cứng cáp của fan lớn.Ông kia cùng với cùng một người nữa sống lại nhà tôi.Thời gian ấy,má tôi thời điểm nào dọa tấn công bảo tôi hotline ba,nhưng người dữ tợn kia sao là ba tôi được chớ,muốn tôi nhận bạn dưng là bố à,đừng hòng!.Tôi chạnh lòng nhìn bức ảnh ba má chụp chung,tôi chỉ bao gồm duy tuyệt nhất 1 người cha thôi,bây tiếng là vậy,mãi mãi cũng là vậy.Suốt bố ngày,ông ba"giả" tê cứ xung quanh quẩn có tác dụng phiến tôi mãi,tôi bực mình lắm nhưng mà chẳng dám thốt ra.Tôi không quý trọng ông ta nên luôn luôn cư xử xấc xược bằng cách nói trổng,chối từ phần nhiều sự thân thương của ông ta,muốn dụ dỗ tôi à,không dễ dàng đâu!Có 1 hôm,tôi hất văng cái trứng cá ông ta gắp cố kỉnh là bị ông ta tấn công 1 loại rõ đau vào mông còn phệ tiếng mắng chửi:"Sao mi cứng đầu thừa vậy hả?".Tôi uất lắm nhưng lại tôi ko phải là một con bé nhỏ nhỏnh nhẽo chỉ biết khóc nhè,tôi cúi gầm mặt,gắp chiếc trứng vứt vào chén bát rôi vứt sang bên ngoaị.Nghe má kể khi ấy ba tôi hoảng lắm,mặt tái nhợt vận tải thêm vết thẹo đỏ ửng trong tội lắm.Giờ nghĩ lại tôi thấy hận mình,thấy thương cha nhiều quá.Ba chỉ muốn đứa con gái nhỏ tuổi gọi 1 giờ "Ba" thôi mà lại khó khăn gắng ...Ôi,sao nhưng mà tôi gàn ngốc quá,ngốc bắt buộc mới không phân biệt những điệu cười ẩn ý,những cái từ chối đầy suy bốn và cả đôi mắt ngấn lệ của tía tôi.Ba bi thiết vì người con quá ương ngạnh,bướng bỉnh.Đến đây,tôi đang thấy nhói đau nơi trái tim lắm rồi dẫu vậy tất cả giờ đây đâu còn nghĩa lý gì...Tiếp tục câu chuyện là khi tôi về công ty ngoại,bà nhắc lại mang đến tôi nghe về những chiếc khốc liệt,tàn nhẫn của chiến tranh,những phạm tội tày đình của thằng Tây đã làm chia tay hạnh phúc của biết bao gia đình,trong đó gồm nhà tôi.Tại chúng mà khuôn mặt phúc hậu của bố tôi bị đổi mới dạng...Tôi căm hận chiến tranh hơn bao giờ.Suốt tối ấy,tôi nai lưng trọc chả ngủ được,mong trời sáng mau mau nhằm tôi còn về tiễn cha.Hôm sau,tôi theo nước ngoài về nhà.Tôi chỉ biết đứng trong góc nhà mà nhìn bố tôi nói cười với những người khác.Tôi như bị quăng quật rơi,lạc lõng,bơ vơ.Những tưởng ba còn giận đề xuất không suy nghĩ đứa phụ nữ hư lỗi nữa,nhưng cha đã quan sát tôi bằng 1 hai con mắt trĩu nặng trĩu u buồn cùng tiếng nói cất lên khe khẽ:"Thôi,ba đi nghe con!"Trong khoảng chừng khắc ấy,tình phụ tử trong tôi đột nhiên trỗi dậy,tôi thốt lên 1 tiếng:"Ba!"Tiếng hotline thiêng liêng xưa nay nay tôi giấu nơi tim mình.Mỗi tiếng hotline như làm thời gian ngưng đọng,tất cả mọi tín đồ đều sửng sờ.Nhanh như sóc,tôi chạy đến ủ ấp hình hài tía tôi ý muốn nhớ bao xưa nay và hôn khắp bạn ba.Đau đớn thay,giây phút bố con tôi sum vầy cũng lại là phút phân chia ly,ba lại buộc phải lên đường đi tập kết.Tôi không thích ba đi 1 chút nào,chỉ cầu sao thời gian dứt lại để tôi được tận thưởng nỗi khát khao tình phụ vương 8 năm qua...Nhờ mọi tín đồ khuyên răn tôi bắt đầu để cha đi cùng lời hứa hẹn mang chiếc lược ngà tặng kèm tôi vào lần thăm sau.Trong tâm trí non nớt của một đứa nhỏ nhắn 8 tuổi,tôi không hề nghĩ trên đây lại là lần chạm chán mặt sau cùng của cha con tôi.Ba tôi vẫn đi với không bao giờ trở lại...Đau đớn làm sao...Giờ trên đây tôi sẽ khôn lớn,trưởng thành không thể trẻ nít,bướng bỉnh như xưa nữa cơ mà biết suy nghĩ,biết giúp ích mang đến đời.Trong tim tôi vẫn tôn cúng hình trơn ba kính yêu và dành 1 khoảng không để chất chứa tình yêu thương dạt dào ấy,1 khoảng chừng trông khác tôi dành riêng cho Tổ quốc thân yêu.Tiếp bước cha tôi đi theo tuyến phố cách mạng,tôi đã trở thành cô giao liên dũng cảm,kiên cường.Tôi không đối chọi độc,lẻ loi vì chưng ba luôn có tía bên cạnh,ba là nguồn sáng soi sáng con đường tôi đi,là ánh lửa sưởi nóng cái lạnh giá ở rừng núi...Có ba,tôi có niềm hạnh phúc lớn duy nhất đời mình...

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *