*

*

"Anh bắn cho khéo nhé ! Kẻo nhầm vào nhà tôi..." là sao nhỉ ? bắn vào phụ thân mẹ, anh em, bạn bè, chòm làng tôi à ?
tamtit rất hấp dẫn nhưng không hiểu biết nhiều sao bốc tương đối đâu mất rồi.

Tính tới tiếng này đang bốc hơi không còn 5 câu.

*** mỗi câu trả lời đều hay cùng công sức, máu nóng cuả fan trả lời, nếu như không thuận ý ai kia xin vui miệng ra mặt tranh cãi trực tiếp bên trên Yhđ . Sung sướng đừng xó của em ,tội nghiệp !!!


*

người.chậm.hiểu Verified answer

Đây là lời một đoạn nhạc trong bài " Chuyện giàn thiên lý " của nhạc sĩ Anh Bằng, phỏng bài thơ "Nhà Tôi" của thi sĩ lặng Thao.

Để hiểu rõ về vấn đề bạn nêu, tôi xin trích đăng lời của chính tác giả nhà thơ yên ổn Thao nói về bài thơ "Nhà Tôi":

-Năm 1949, tôi công tác làm việc văn nghệ tại Quân team liên quần thể 3, theo một đơn vị đánh vào trong 1 đồn binh Pháp đồn trú cạnh sông ở một làng đồi.Trong lúc chờ đợi giờ nổ súng ,tôi nói chuyện với đồng đội và theo thông tin được biết ở đối chọi vị này còn có một cậu quê sinh sống ngay thôn đồi đó.Phía mặt ấy đang còn mẹ cùng vợ. Cậu ta lấy bà xã được chừng mon thì chiến tranh bùng nổ.Chàng trai lên đường đi kháng chiến, chia ly người vợ trẻ. Vào câu chuyện, mấy lần cậu ta nhắc tới giàn thiên lý của nhà mình.Tôi khôn xiết thích mẩu truyện và viết nên bài thơ "Nhà Tôi". Có lẽ người viết sẽ hoà nhập được với những người kể nên bài bác thơ được đông đảo đồng đội lính trực thuộc và nhanh lẹ được thịnh hành cả vào các mặt trận Nam Bộ. Không những lính xuất thân trường đoản cú nông thôn, cả các lính tp cũng search thấy thấp thoáng trong bài thơ phần lớn nét hợp với mình.

Rất nhiều người nghĩ chính là tôi viết về tôi, vk tôi cũng nghĩ về thế.

Không biết khi sẽ rõ sự thật này, những người yêu thơ có giảm sút sự hâm mộ đói với bài xích thơ không?

Còn trên đây là nguyên văn bài thơ Nhà Tôi:

Nhà Tôi

Tôi đứng vị trí này sông

Bên kia vùng địch đóng

Làng tôi đấy xạm black màu huyết đọng

Tre cau bi quan tóc rũ mong mơ sương

Màu trắng vôi lờm lợp mấy khung tường

Nếp đình xưa người hỡi đau gì không ?

Tôi là anh lính chiến

Rời quê nhà từ đi dạo máu khơi dòng

Buông tay gầu vui lại thuở bình mong

Ghì mức súng nhớ ơi ngày chiến thắng

Chân chưa vẹt trên nẻo đường vạn dặm

Áo nào ko phai nhạt chút màu xưa

Ðêm lúc này tôi trở về lành lạnh

Sông sâu buồn lung linh sao lưa thưa

Tôi có bạn vợ trẻ trung như thơ

Tuổi chớm song mươì mỉm cười buổi dưng cờ

Má trắng mịn thơm thơm mùi hương lúa chín

Ai trải qua mà chẳng từng bịn rịn

Rời nhức thương nào vẫn mấy ai vui ?

Em lặng bi thảm nhìn với lúc phân chia phôi

Tôi khỏe mạnh bước cơ mà nghe hồn bé dại lệ

Tôi còn bạn mẹ

Tóc đã xẻ màu bông

Tuổi già non nạm kỷ

Lưng tí hon uốn nặng kiếp long đong

Nắng mưa từ buổi tang chồng

Tơ tằm rút mãi đến lòng héo hon

Thôi xa rồi ! bà mẹ tôi

Lệ nhòa mi mắt trông nhỏ phương trời

Có từng bỗng dưng tỉnh tối vơi

Nghe ròn tiếng súng đề cập lời chia tay !

Mẹ ơi ! Con bà bầu tìm đi

Bao giờ hết giặc bé về chị em vui

Ðêm ni lành lạnh

Sông sâu buồn lấp lánh lung linh sao lưa thưa

Ống quần nâu đang vá mụn giang hồ

Chắp tay súng tôi mơ về Nguyễn Huệ

Làng tôi đấy mặt trại thù quạnh vắng quẽ

Nằm yên lìm như một nạm mồ ma

Có còn ko ! Em hỡi một mẹ già ?

Những người thân yêu khóc buổi tôi xa

Tôi là anh bộ đội chiến

Theo quân về hóa giải quê hương

Mái đầu quân những vết bụi viễn phương

Bước chân đấm đá đất xiêu vẹo đồn lũy

Này anh chiến sĩ

Người bạn pháo binh

Ðã đến giờ không nhỉ ?

Mà tôi nghe như trại giặc rã tành

Anh rót cho khéo nhé !

Không lại nhầm đơn vị tôi

Nhà tôi sinh sống cuối buôn bản Ðoài

Có giàn thiên lý

Có fan tôi yêu

Yên Thao

Như thế chúng ta thấy rõ bối cảnh vào bài thơ cũng như vào bản nhạc là một vùng quê nghèo trong thời chiến chống Pháp.

Và câu bạn nêu có ý nói đến trọng tâm trạng của "những người chiến sĩ" sẽ chiến đấu trên mảnh đất quê hương, khu vực có ngôi nhà thân thương, có những người yêu thương quý, họ thầm cầu mong, đạn - pháo có bay, có nổ, cũng đừng...đừng khiến hại mang đến những người thân thương của họ.